Ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10 nói về làng..."Sát phu"

Đăng bởi Admin vào lúc 21/04/2017
Nhiều người đàn ông trong làng lần lượt chết nên làng vắng bóng đàn ông. Người ta gọi làng là "làng góa bụa" hay làng "sát phu"...
 

Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10 sắp đến, Quà tặng YCN xin được gửi tới bạn đọc những câu chuyện về ngôi làng toàn phụ nữ và trẻ em ở tỉnh Thừa Thiên - Huế để hiểu thêm về những nỗi gian truân trong cuộc sống mưu sinh của chị em phụ nữ nơi đây. 

Tên gọi "làng sát phu" vẫn chưa có lời giải đáp

Thời gian vừa qua có nhiều lời đồn về làng Rẫy, thuộc thôn Trung Phước, xã Lộc Trì, huyện Phú Lộc, TT-Huế đàn ông bị "yểm bùa" nên lần lượt chết khiến làng vắng bóng đàn ông. Người ta nói làng Rẫy là "làng góa bụa" hay làng "sát phu".

Để tìm hiểu thực hư câu chuyện này, những ngày đầu tháng 10 chúng tôi đã đến làng Rẫy. Đây là ngôi làng nằm dưới chân đèo Phước Tượng, một bên giáp với phá Tam Giang, một bên bị chia cắt bởi đường ray xe lửa và đồi núi.

Dẫn chúng tôi vào làng, ông Cái Đích (SN 1948), Trưởng thôn Trung Phước, cho biết nhiều năm trở lại đây, nhiều đàn ông trong làng bị tai nạn giao thông, bệnh tật...chết. Sự "ra đi" của nhiều đàn ông khiến những người đàn ông còn lại trong làng hoang mang, họ tìm đi nơi khác làm việc, sinh sống. Vì thế, trong làng toàn phụ nữ, người già và trẻ em.

"Làng Rẫy có khoảng 42 hộ với gần 200 khẩu thì có khoảng 30 hộ là góa chồng, một số hộ chồng sợ…chết nên bỏ đi làm ăn xa. Nhiều đàn ông, thanh niên trai tráng cũng đi tìm việc khác ở một số xã, làng bên cạnh hay tỉnh, thành khác...", ông Đích nói.

Theo ông Đích thì trước cái chết của nhiều đàn ông, có nhiều lời đồn đại rằng trong làng có tảng đá hình thù giống con voi đực (vì thế người ta mới gọi là đèo Phước Tượng) đang hướng vào làng nên “yểm” đàn ông của xóm chết.

"Những lời đồn đại như trên không đúng và không có cơ sở. Theo tôi biết thì đa số những cái chết của đàn ông trong làng đều do bệnh tật. Tuy nhiên, bản thân tôi cũng không hiểu vì sao đàn bà chết ít mà đàn ông chết lại nhiều…”, ông Đích cho biết thêm.

Nói rồi ông Đích kể về những cái chết của đàn ông gần đây nhất như vào năm ngoái có hai người chết là ông Trần Chắc (SN 1957) và ông Cái Bính (SN 1940) chết vì bị bệnh ung thư. Trước đó có ông Trần Thành (62 tuổi) cũng chết vì bệnh ung thư…nhưng người làng không tin, cứ cho rằng chết là do…yểm bùa!.

Chính những cái chết liên tiếp này khiến một số người sợ quá bỏ đi làm ăn xa. Như trường hợp của ông Phan Văn Dương cùng vợ đã bỏ đi vào miền Nam làm ăn hơn 5 năm nay. Hay như ông Phan Văn Anh (60 tuổi, chồng bà Lưu Thị Tính) cũng bỏ lên thành phố Huế để làm ăn, thi thoảng ghé qua nhà thăm vợ và con vài tiếng rồi đi, không dám ở nhà.

“Nếu nói là nguồn nước bị ô nhiễm hay môi trường có vấn đề gì đó thì sao sức khỏe phụ nữ và trẻ em ở xóm này đều bình thường mà toàn đàn ông chết. Đến bây giờ không ai có thể giải thích được điều này. Trong xóm hiện chỉ còn một số đàn ông, thanh niên “dũng cảm” sinh sống cùng gia đình. Đa số thanh niên xóm này bỏ đi vào miền Nam làm ăn hết, cả gái lẫn trai. Đến cả một năm mà xóm không có nổi một đám cưới, rước dâu…”, ông Đích cho biết thêm.

Những người phụ nữ vất vả là... trụ cột gia đình

Được biết, dân làng nơi đây sống bằng nghề nông và trồng cây keo lấy gỗ. Vì làng vắng đàn ông nên những công việc như chặt gỗ, gánh củi, xây nhà...những người đàn bà nơi đây đều phải tự làm. Nếu ai không đủ sức làm thì thuê đàn ông làng khác tới làm.

Theo bà Trương Thị Ngọc Thủy (55 tuổi), cách đây khoảng 15 năm chồng bà mất do bị bệnh, một mình bà ở vậy nuôi 5 đứa con. Nhưng trước cảnh nhiều đàn ông tiếp tục chết một cách khó hiểu, 4 đứa con trai của bà Thủy cũng bỏ làng vào miền Nam làm ăn, sinh sống.

Sau đó, đứa con gái cũng vào TP.Hồ Chí Minh học nghề may rồi lấy chồng, sinh được 3 đứa con. Tuy nhiên, hơn một năm trở lại đây con rể bà Thủy cũng bị tai nạn giao thông chết. Con gái bà Thủy ôm 3 đứa con về ở với mẹ, cả nhà toàn đàn bà, con gái.

Còn bà Trương Thị Hường (SN 1929) hiện sống một mình trong căn nhà cấp 4. Chồng mất cách đây khoảng 20 năm sau một cơn đau tim, bà Hường tần tảo một mình nuôi người con trai khôn lớn. Nhưng cũng vì sợ…chết như những người đàn ông trong làng khác nên con trai của bà Hường cũng bỏ vào TP.Hồ Chí Minh sinh sống và lập gia đình ở trong đó. Hàng tháng con trai bà Hường gửi tiền về cho mẹ, mỗi năm chỉ về thăm bà 1-2 lần.

Đặc biệt, nhà bà Nguyễn Thị Hồng (61 tuổi, góa chồng khoảng 20 năm nay) có 4 đứa con trai, 3 đứa con gái thì cả 4 đứa con trai cũng vào miền Nam tìm việc, sinh sống.

“Ở quê công việc khó khăn, không biết làm gì để sống cùng với việc nhiều người đàn ông ở xóm chết nên 4 đứa con trai của tôi đều rủ nhau vào miền Nam. Tôi thì không tin về những lời đồn nhưng chưa ai giải thích được vì sao nhiều người đàn ông trong làng chết nên cũng khuyên các con vào miền Nam sinh sống…”, bà Hồng nói.

Trước việc có nhiều lời đồn đại không hay về làng, Trưởng thôn Trung Phước - ông Cái Đích cho biết, bản thân ông đã đi tuyên truyền người dân không nên nghe theo lời đồn nhảm mà ảnh hưởng tới cuộc sống. Ông Đích cũng mong rằng có ban ngành nào đó về làng để nghiên cứu xem vì sao vùng đất này lại “sát phu” như vậy.

 

Tổng hợp

 

popup

Số lượng:

Tổng tiền:

Xin chào
close nav